1
00:00:56,723 --> 00:01:00,644
THÁM TỬ SUGAR

2
00:02:10,380 --> 00:02:11,965
- Được rồi đó.
- Ừ.

3
00:02:14,092 --> 00:02:15,093
Đừng làm hại anh ấy.

4
00:02:16,011 --> 00:02:17,221
Lỡ anh ta bỏ chạy?

5
00:02:17,221 --> 00:02:18,972
Cố gắng đừng làm hại anh ấy.

6
00:02:20,307 --> 00:02:21,266
Tất nhiên rồi.

7
00:02:30,359 --> 00:02:32,444
NHÀ TRỌ
HẾT PHÒNG

8
00:02:41,411 --> 00:02:44,957
Khi người ta gặp rắc rối, họ cần nói ra.
Nhưng anh biết câu ngạn ngữ cổ.

9
00:02:46,250 --> 00:02:47,334
Không biết thì không đau?

10
00:02:51,463 --> 00:02:52,714
- Chào anh.
- Chào bà.

11
00:02:53,882 --> 00:02:54,883
Anh thấy thế nào?

12
00:02:57,928 --> 00:03:01,640
<i>Tôi thấy thế nào ư?
Thì, vẫn là người, nhưng...</i>

13
00:03:03,892 --> 00:03:05,018
Khá hơn rồi.

14
00:03:05,018 --> 00:03:09,147
Henry bảo tôi là anh phải nằm nghỉ ngơi.

15
00:03:09,731 --> 00:03:11,817
Tôi nghĩ ý của anh ấy
không phải là nằm bất tỉnh trên sàn.

16
00:03:11,817 --> 00:03:13,986
Tôi không bất tỉnh.
Tôi thích ngủ trên sàn.

17
00:03:13,986 --> 00:03:15,404
Có vẻ như thế.

18
00:03:17,948 --> 00:03:19,449
Anh nói mê trong lúc ngủ.

19
00:03:21,451 --> 00:03:22,870
Anh gọi ai đó.

20
00:03:22,870 --> 00:03:25,497
Nghe như một ngôn ngữ khác.

21
00:03:28,125 --> 00:03:29,501
Anh biết nói thứ tiếng khác à?

22
00:03:30,085 --> 00:03:31,837
Ừ, tôi biết nói nhiều thứ tiếng khác.

23
00:03:35,841 --> 00:03:36,842
Mấy giờ rồi?

24
00:03:37,384 --> 00:03:38,468
Hơn 10:00.

25
00:03:39,178 --> 00:03:42,264
Tôi nên đi tắm rồi làm việc.

26
00:03:42,264 --> 00:03:43,307
Tôi đi mua cà phê.

27
00:03:43,307 --> 00:03:44,808
- Không, Melanie.
- Sugar,

28
00:03:44,808 --> 00:03:47,686
anh có thật sự, nghiêm chỉnh tin rằng
anh có thể lôi tôi

29
00:03:47,686 --> 00:03:51,190
vào bất cứ chuyện chết tiệt nào thế này
mà không phải giải thích?

30
00:03:53,901 --> 00:03:54,860
Có vẻ là không.

31
00:03:55,652 --> 00:03:57,487
- Tôi đi mua cà phê.
- Được. Cà phê.

32
00:04:01,825 --> 00:04:05,245
<i>Tôi muốn kể tất cả với bà ấy,
nhưng tôi không thể. Không bao giờ.</i>

33
00:04:19,091 --> 00:04:24,139
"Con người như hơi thở,
cuộc sống của họ như cái bóng vụt qua.

34
00:04:25,265 --> 00:04:26,850
Ta quét sạch con người.

35
00:04:27,851 --> 00:04:32,606
Họ như giấc mơ, như ngọn cỏ
mỗi sáng lại hồi sinh.

36
00:04:34,525 --> 00:04:40,280
Buổi sáng, nó đâm chồi nảy nở,
nhưng buổi tối, nó lụi tàn héo úa".

37
00:04:59,508 --> 00:05:00,843
Carlos, cho chúng tôi nói chuyện riêng.

38
00:05:05,472 --> 00:05:10,185
Khi mẹ con mất... thật khó khăn đối với bố.

39
00:05:11,645 --> 00:05:14,481
Nhưng bố đã phần nào
được an ủi khi biết...

40
00:05:16,400 --> 00:05:17,609
đã đến lúc mẹ ra đi.

41
00:05:20,320 --> 00:05:21,321
Nhưng chuyện này?

42
00:05:25,409 --> 00:05:26,910
Chuyện này thì khác.

43
00:05:30,163 --> 00:05:34,042
Vì kẻ đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh.

44
00:05:38,213 --> 00:05:40,549
Bố thật sự rất tiếc.

45
00:05:51,602 --> 00:05:53,270
Bố vẫn chưa có tin gì từ Olivia?

46
00:05:53,770 --> 00:05:56,148
Không, có thì bố đã nói với con.

47
00:05:58,358 --> 00:06:01,195
Dù trước đây,
con bé vô trách nhiệm thế nào,

48
00:06:01,195 --> 00:06:04,072
kể cả vào thời điểm khó khăn nhất,
con bé sẽ có mặt ở đây.

49
00:06:06,366 --> 00:06:08,202
Bố thật sự nghĩ con bé gặp chuyện gì đó?

50
00:06:11,079 --> 00:06:13,123
Ừ, đúng vậy.

51
00:06:17,294 --> 00:06:18,128
Carlos.

52
00:06:21,089 --> 00:06:26,762
<i>Và họ ngồi ở quầy bar
Ném bánh mì vào hũ của tôi</i>

53
00:06:26,762 --> 00:06:31,183
<i>Nói "Trời, bạn làm gì ở đây?"</i>

54
00:06:48,867 --> 00:06:51,870
Đồ khốn, đừng có chạm vào tôi!

55
00:06:52,913 --> 00:06:54,831
Đừng có chạm vào tôi.

56
00:07:09,429 --> 00:07:10,681
<i>Điện thoại của Moss.</i>

57
00:07:11,723 --> 00:07:13,100
Gọi lại cho chúng tôi
Giữ liên lạc.

58
00:07:13,100 --> 00:07:14,935
<i>Có người đang tìm anh ta.</i>

59
00:07:30,409 --> 00:07:32,119
Tôi có nhiều câu hỏi.

60
00:07:34,121 --> 00:07:35,122
Djen là ai?

61
00:07:35,789 --> 00:07:38,792
Đó là từ duy nhất tôi có thể hiểu
khi anh nói trong mơ. Djen. Cô ấy là ai?

62
00:07:39,543 --> 00:07:40,836
Đó là em gái tôi.

63
00:07:40,836 --> 00:07:43,297
Em gái anh. Cô ấy ở đâu?
Cô ấy đã gặp chuyện...

64
00:07:43,297 --> 00:07:44,840
Có người đang đến.

65
00:07:57,269 --> 00:07:58,812
- Miller đấy.
- Miller là ai?

66
00:07:58,812 --> 00:08:00,022
Sếp của tôi.

67
00:08:00,022 --> 00:08:02,691
Sugar, mở cửa ra.
Tôi muốn nói chuyện với anh.

68
00:08:02,691 --> 00:08:04,193
Có phải đó là người định đâm anh?

69
00:08:05,152 --> 00:08:06,320
Không. Không, ông ấy là bạn.

70
00:08:06,320 --> 00:08:07,988
Nếu là bạn, sao anh không mở cửa?

71
00:08:09,031 --> 00:08:10,240
Vì tôi không muốn.

72
00:08:11,325 --> 00:08:13,035
Ta dùng giá để khăn được không?

73
00:08:13,035 --> 00:08:14,786
Giá để khăn không ăn thua.

74
00:08:28,258 --> 00:08:29,259
Ra đằng sau.

75
00:08:55,953 --> 00:08:56,912
Đi thôi.

76
00:08:58,830 --> 00:08:59,998
Này.

77
00:09:01,041 --> 00:09:04,211
Xin lỗi vì điều đó.
Tôi chỉ muốn nói chuyện với anh.

78
00:09:08,173 --> 00:09:10,008
Lấy xe đi. Đây.

79
00:09:18,684 --> 00:09:20,352
<i>Tại sao Miller làm thế?</i>

80
00:09:20,352 --> 00:09:23,438
<i>Hẳn là có chuyện xảy ra.
Hẳn là có gì đó thay đổi.</i>

81
00:09:28,610 --> 00:09:29,528
Tấp vào lề.

82
00:09:50,132 --> 00:09:52,301
Ôi trời ơi. Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?

83
00:09:53,927 --> 00:09:55,721
Lão già một bàn tay á?

84
00:09:56,680 --> 00:09:58,432
Tôi đã đánh ông ta. Tôi phải đánh ông ta.

85
00:09:58,432 --> 00:10:00,350
- Ừ, ông ta sẽ không sao.
- Ông ta sẽ ổn chứ?

86
00:10:00,350 --> 00:10:03,061
Được rồi.
Thế nào mà ông ta lại là bạn anh?

87
00:10:05,022 --> 00:10:06,690
Tôi quen ông ta lâu rồi.

88
00:10:06,690 --> 00:10:08,692
"Tôi chỉ muốn nói chuyện". Thế là sao?

89
00:10:08,692 --> 00:10:10,277
Nói chuyện gì? Anh đã làm gì?

90
00:10:17,451 --> 00:10:18,452
Nghe này.

91
00:10:19,244 --> 00:10:20,662
Nghe này, tôi...

92
00:10:22,039 --> 00:10:23,165
Tôi đang nghe.

93
00:10:23,165 --> 00:10:25,959
Ừ, nhưng... Ông ta tên là Miller.

94
00:10:25,959 --> 00:10:30,714
Ông ta và vài người khác,
chúng tôi làm việc cùng nhau.

95
00:10:30,714 --> 00:10:32,883
Ý anh là sao? Như các thám tử tư?

96
00:10:32,883 --> 00:10:35,344
Không phải... ý tôi là...
Đó là công việc ban ngày của tôi,

97
00:10:35,344 --> 00:10:38,138
nhưng mỗi người bọn họ
đều có công việc ban ngày.

98
00:10:42,392 --> 00:10:43,560
Chúng tôi là thành viên của một nhóm.

99
00:10:44,394 --> 00:10:48,065
Như một tổ chức
mà không ai được biết gì cả.

100
00:10:50,108 --> 00:10:53,487
Điều mà tôi... Tôi không thể nói với bà.

101
00:10:53,487 --> 00:10:56,490
Tôi vừa đánh vào đầu ông ta
bằng thanh treo khăn.

102
00:10:56,490 --> 00:10:58,408
- Nên anh sẽ nói với tôi.
- Tôi cảm ơn bà.

103
00:10:58,408 --> 00:11:00,285
Nhưng lí do tôi không thể nói với bà
là điều đó nguy hiểm.

104
00:11:01,495 --> 00:11:02,955
Không chỉ với bà, mà đúng là sẽ như thế,

105
00:11:02,955 --> 00:11:06,041
mà còn nguy hiểm với tôi và nhiều bạn bè.
Những người tôi quan tâm.

106
00:11:07,709 --> 00:11:10,170
Đó là bí mật tôi đã giữ kín một thời gian.

107
00:11:12,548 --> 00:11:13,715
Chúng tôi đều thế.

108
00:11:17,094 --> 00:11:19,137
Tôi không bao giờ
muốn nói ra với bất cứ ai

109
00:11:20,347 --> 00:11:24,226
dù tôi muốn nói ra với bà,
nhưng... tôi không thể.

110
00:11:31,650 --> 00:11:32,484
Anh là điệp viên.

111
00:11:34,152 --> 00:11:35,362
Biết nhiều thứ tiếng.

112
00:11:35,362 --> 00:11:36,822
Luôn quan sát, luôn nghe ngóng.

113
00:11:36,822 --> 00:11:39,700
Tò mò về người khác...
hơn là nói về bản thân.

114
00:11:39,700 --> 00:11:42,870
Ý tôi là, ôi trời.
Lẽ ra tôi phải biết chứ.

115
00:11:42,870 --> 00:11:45,038
Kể cả theo tiêu chuẩn Xử nữ,
lẽ ra tôi phải thắc mắc điều đó.

116
00:11:45,038 --> 00:11:47,124
Lí do duy nhất
tôi chưa từng hỏi bà câu nào

117
00:11:47,124 --> 00:11:49,126
là vì tôi muốn
tự mình tìm hiểu câu trả lời.

118
00:11:49,710 --> 00:11:51,003
Anh là điệp viên.

119
00:11:52,379 --> 00:11:55,424
Đúng vậy, phải không?
Anh là điệp viên nước ngoài.

120
00:12:00,429 --> 00:12:01,763
Chúng tôi chỉ đến đây để quan sát.

121
00:12:03,724 --> 00:12:05,142
Chết tiệt.

122
00:12:05,893 --> 00:12:07,519
Đó là nhiệm vụ của chúng tôi.
Nhiệm vụ duy nhất.

123
00:12:07,519 --> 00:12:09,313
Ôi trời. Giá mà tôi có điếu thuốc.

124
00:12:12,065 --> 00:12:13,233
- Còn Thorpe?
- Anh ta làm sao?

125
00:12:13,233 --> 00:12:14,568
Anh ấy cũng trong nhóm của anh?

126
00:12:15,360 --> 00:12:16,403
Đúng.

127
00:12:16,403 --> 00:12:18,655
- Nhưng không truy đuổi. Mà giúp anh?
- Chết tiệt.

128
00:12:18,655 --> 00:12:19,740
Sao?

129
00:12:19,740 --> 00:12:21,283
Henry. Tiếp theo, họ sẽ đến tìm anh ấy.

130
00:12:21,283 --> 00:12:22,951
Chúng ta phải đi. Phải tới trường đại học.

131
00:12:23,869 --> 00:12:28,373
Đúng vậy, vài chương của Larsen
sẽ được thảo luận.

132
00:12:28,373 --> 00:12:31,210
Lần trước gặp nhau,
chúng ta học đến cuối thời đại đồ đá cũ.

133
00:12:32,586 --> 00:12:35,839
Và chủ đề tiếp theo là thời kì đồ đá giữa.

134
00:12:37,049 --> 00:12:41,929
Nói về 30.000 năm trước,
người Neanderthal, người hiện đại,

135
00:12:41,929 --> 00:12:44,181
và sự phân rẽ của các loài.

136
00:12:44,181 --> 00:12:45,390
Nghe máy đi, Henry.

137
00:12:47,601 --> 00:12:48,602
Anh ấy không nghe máy.

138
00:12:49,603 --> 00:12:51,855
Phức tạp và mâu thuẫn.

139
00:12:51,855 --> 00:12:55,359
Khả năng có nhiều cảm xúc và suy nghĩ

140
00:12:55,359 --> 00:12:58,403
trái ngược đồng thời.

141
00:12:59,696 --> 00:13:04,201
Vì thế mà các em vẫn còn đây
còn tổ tiên thì không.

142
00:13:07,913 --> 00:13:08,997
<i>Tôi có thể giúp gì?</i>

143
00:13:08,997 --> 00:13:12,125
Tôi đang tìm một người bạn.
Giáo sư Henry Thorpe, môn nhân loại học.

144
00:13:12,125 --> 00:13:13,627
Hôm nay nhiều người tìm anh ấy lắm.

145
00:13:13,627 --> 00:13:15,087
Sao anh nói vậy?

146
00:13:37,359 --> 00:13:38,485
Có lẽ ta bị hụt anh ấy?

147
00:13:38,485 --> 00:13:40,153
Chết tiệt. Hẳn phải là Miller.

148
00:13:52,457 --> 00:13:53,458
Một giờ nữa đến đó.

149
00:13:53,458 --> 00:13:55,127
<i>Có người đang che đậy dấu vết.</i>

150
00:13:56,378 --> 00:13:59,173
<i>Bịt miệng tất cả những ai
liên quan tới Stallings.</i>

151
00:13:59,173 --> 00:14:00,465
Giờ sao?

152
00:14:01,091 --> 00:14:05,053
<i>Tôi phải gặp Moss trước họ.
Henry để sau vậy.</i>

153
00:14:05,846 --> 00:14:06,889
Được, đi thôi.

154
00:14:18,400 --> 00:14:20,152
Tôi phải nói với bà
một điều sẽ khiến bà tức giận.

155
00:14:20,152 --> 00:14:21,695
Nhưng hãy biết rằng tôi cũng tức giận.

156
00:14:21,695 --> 00:14:23,030
Điều gì?

157
00:14:23,030 --> 00:14:25,616
Người của tôi... Miller, và vài người khác...

158
00:14:27,409 --> 00:14:29,453
Họ đang cố ngăn tôi tìm Olivia.

159
00:14:30,621 --> 00:14:32,915
Khoan. Người của anh bắt Olivia?

160
00:14:32,915 --> 00:14:34,666
Không, không. Họ...

161
00:14:34,666 --> 00:14:35,876
Họ đã làm gì con bé?

162
00:14:35,876 --> 00:14:37,628
- Chẳng làm gì.
- Ôi trời ơi.

163
00:14:37,628 --> 00:14:40,506
Chúng tôi không làm hại người.
Chúng tôi không như thế. Tôi đảm bảo.

164
00:14:41,507 --> 00:14:43,759
- Tôi sẽ xử lí chuyện này.
- Ôi trời.

165
00:15:14,164 --> 00:15:15,541
Anh nghĩ con bé ở trong đó?

166
00:15:15,541 --> 00:15:17,960
Không, đó là một tên
trong nhóm của Stallings.

167
00:15:18,585 --> 00:15:20,671
Sống ở đó và có thể biết
vài điều ta cần biết.

168
00:15:24,007 --> 00:15:25,175
Tôi muốn bà ở lại đây. Nhé?

169
00:15:26,552 --> 00:15:28,011
Không sao vì tôi không muốn vào đó.

170
00:15:28,011 --> 00:15:29,429
Được.

171
00:16:06,049 --> 00:16:07,050
Bà làm gì vậy?

172
00:16:07,050 --> 00:16:09,511
Tôi đổi ý rồi. Tôi đi với anh.

173
00:16:11,555 --> 00:16:12,890
- Bám sát tôi.
- Được.

174
00:16:53,639 --> 00:16:54,640
Sugar.

175
00:17:03,524 --> 00:17:05,733
Được. Đi nào. Mau lên.

176
00:17:14,785 --> 00:17:16,244
<i>Mọi việc đã vượt tầm kiểm soát.</i>

177
00:17:16,869 --> 00:17:20,165
<i>Có lẽ đã đến lúc chúng tôi chậm lại.
Bình tĩnh lại.</i>

178
00:17:21,208 --> 00:17:23,669
<i>Kiểu như "để cái đầu lạnh điều khiển".</i>

179
00:17:23,669 --> 00:17:26,003
<i>Nhiều người bảo tôi rất có tài.</i>

180
00:17:26,713 --> 00:17:28,464
Nhưng tôi vẫn không thể đoán trước.

181
00:17:29,466 --> 00:17:31,927
<i>Đúng. Đó là một cách.</i>

182
00:17:37,599 --> 00:17:39,518
Clinton sẽ ghé qua
và chuyển bà sang phòng khác,

183
00:17:39,518 --> 00:17:41,478
để phòng xa. Tôi sẽ quay lại sau khoảng...

184
00:17:42,896 --> 00:17:44,523
Tôi không biết nữa. Nhưng tôi sẽ quay lại.

185
00:17:45,023 --> 00:17:46,149
- Được.
- Được.

186
00:17:49,069 --> 00:17:50,904
Này. Bà ổn chứ?

187
00:17:52,739 --> 00:17:54,032
Không có cô ấy, tôi sẽ không về.

188
00:17:56,869 --> 00:17:57,703
Tốt.

189
00:18:20,726 --> 00:18:21,727
<i>Thế đấy.</i>

190
00:18:23,770 --> 00:18:25,522
<i>Tối nay là tối
tôi nhận được vài câu trả lời.</i>

191
00:18:28,108 --> 00:18:29,484
<i>Bằng cách này hay cách khác.</i>

192
00:19:10,817 --> 00:19:12,694
<i>Những gì tôi nói với bà ấy là nghiêm túc.</i>

193
00:19:12,694 --> 00:19:13,904
<i>Đó không phải con người chúng tôi.</i>

194
00:19:14,738 --> 00:19:16,823
<i>Bắt cóc. Giết người.</i>

195
00:19:18,534 --> 00:19:20,577
<i>Không quan trọng Moss là kẻ cặn bã.</i>

196
00:19:21,954 --> 00:19:24,039
<i>Chúng tôi không được làm hại người.</i>

197
00:19:26,250 --> 00:19:30,379
<i>Lí do duy nhất chúng tôi ở đây
là để gìn giữ lối sống yên bình.</i>

198
00:19:32,840 --> 00:19:34,341
<i>Nhưng nơi này làm chúng tôi thay đổi.</i>

199
00:19:36,093 --> 00:19:37,177
<i>Nó làm tất cả chúng tôi thay đổi.</i>

200
00:20:38,488 --> 00:20:39,656
Chuyện gì vậy?

201
00:20:44,828 --> 00:20:45,662
Nhiệm vụ kết thúc.

202
00:20:47,789 --> 00:20:48,999
Chúng ta bị gọi về.

203
00:20:50,125 --> 00:20:51,460
Cái gì?

204
00:20:51,460 --> 00:20:53,337
- Đúng vậy.
- Henry.

205
00:20:54,213 --> 00:20:57,049
Tôi không sao. Tôi... Anh nên nghe cô ấy.

206
00:20:57,049 --> 00:20:59,092
Khoan, khoan. Gì cơ?

207
00:20:59,885 --> 00:21:01,512
Sáng nay, chúng tôi nhận tin từ nhà.

208
00:21:01,512 --> 00:21:02,930
Vì thế Miller muốn nói chuyện với anh.

209
00:21:02,930 --> 00:21:03,889
Vì thế chúng ta ở đây.

210
00:21:03,889 --> 00:21:05,933
- Chúng ta sẽ ôn lại kế hoạch thoát.
- Nhiệm vụ chưa kết thúc.

211
00:21:05,933 --> 00:21:07,184
Kết thúc rồi.

212
00:21:07,684 --> 00:21:11,438
Trong khoảng một ngày nữa,
anh và mọi người trong phòng này,

213
00:21:11,438 --> 00:21:13,232
tất cả cộng sự của ta,
sẽ ở hành tinh khác.

214
00:21:13,232 --> 00:21:14,942
- Ai nói?
- Ở nhà nói.

215
00:21:15,817 --> 00:21:17,945
Giờ anh sẽ nói chuyện với Miller
về chi tiết thoát.

216
00:21:17,945 --> 00:21:20,197
Không. Cố gắng lắm.
Nhưng không có cô ấy, tôi sẽ không đi.

217
00:21:20,864 --> 00:21:22,115
Anh có đi.

218
00:21:24,660 --> 00:21:25,786
Không có cô ấy, tôi sẽ không đi.

219
00:21:27,204 --> 00:21:28,205
Olivia Siegel.

220
00:21:29,331 --> 00:21:32,459
Người phụ nữ tôi đang tìm kiếm.

221
00:21:34,169 --> 00:21:36,755
Người phụ nữ mà không hiểu sao
vài người trong phòng này

222
00:21:36,755 --> 00:21:38,674
nhất định không muốn tôi tìm ra!

223
00:21:39,258 --> 00:21:40,259
Giờ thì sao?

224
00:21:40,259 --> 00:21:42,344
Sau ngần ấy thời gian,
bỗng nhiên, không báo trước,

225
00:21:42,344 --> 00:21:44,054
chúng ta cứ thu dọn rồi đi? Không!

226
00:21:44,054 --> 00:21:46,348
Olivia Siegel không phải nhiệm vụ, Sugar.

227
00:21:47,182 --> 00:21:48,976
Anh đã quên mất mục đích lớn hơn ở đây.

228
00:21:48,976 --> 00:21:50,310
Cô ấy đang ở chỗ quái nào?

229
00:21:50,310 --> 00:21:52,855
- John.
- Khoan. Không lảng tránh. Không dối trá.

230
00:21:52,855 --> 00:21:55,148
- John.
- Khoan, Henry! Thôi nào.

231
00:21:58,610 --> 00:22:00,946
Ai đó nên cho tôi biết
cô ấy đang ở đâu ngay bây giờ.

232
00:22:00,946 --> 00:22:02,614
Tôi biết có người trong phòng này biết.

233
00:22:02,614 --> 00:22:04,116
Tôi đồng ý. Tôi sẽ cho anh biết.

234
00:22:04,116 --> 00:22:06,285
Không. Anh sẽ không làm thế, Henry.

235
00:22:06,285 --> 00:22:08,745
Cô thắng rồi. Tất cả chúng ta sẽ đi.
Nên điều đó quan trọng gì nữa?

236
00:22:08,745 --> 00:22:10,414
Tôi sẽ cho anh biết. Đi nào.

237
00:22:16,170 --> 00:22:17,504
Hôm nay tôi mới biết. Và tôi...

238
00:22:17,504 --> 00:22:20,507
- Anh biết cô ấy ở đâu? Nói đi.
- Họ cho tôi địa chỉ. Ừ.

239
00:22:20,507 --> 00:22:21,675
Được. Cho tôi xem nào.

240
00:22:22,634 --> 00:22:23,844
Được. Để tôi viết ra.

241
00:22:24,720 --> 00:22:27,973
Địa chỉ. Dù sao cũng có địa chỉ. Tôi...

242
00:22:37,274 --> 00:22:38,901
Tôi sẽ giải thích rõ cho anh nhé?

243
00:22:40,777 --> 00:22:42,112
Được.

244
00:22:42,112 --> 00:22:44,656
Được rồi. Vậy...

245
00:22:44,656 --> 00:22:48,035
Họ phát hiện về chúng ta... con người.

246
00:22:48,035 --> 00:22:49,912
Phải. Vài người.

247
00:22:55,417 --> 00:22:56,919
Và đây là người chúng ta vẫn bảo vệ?

248
00:23:01,173 --> 00:23:02,257
Đó là những người quyền lực.

249
00:23:02,257 --> 00:23:03,300
Tôi chắc chắn.

250
00:23:03,926 --> 00:23:05,010
Nên chúng ta cứ làm ngơ à?

251
00:23:05,010 --> 00:23:06,970
Chúng ta không làm gì,
để chuyện như thế xảy ra.

252
00:23:06,970 --> 00:23:08,263
Để bảo vệ mình.

253
00:23:09,139 --> 00:23:11,642
Họ có thể tiêu diệt chúng ta
bất cứ lúc nào nếu họ muốn.

254
00:23:11,642 --> 00:23:13,060
Giờ đây nhiệm vụ kết thúc.

255
00:23:13,060 --> 00:23:14,478
- Phải.
- Và giờ tôi mới được biết.

256
00:23:14,478 --> 00:23:15,979
Dù Olivia có thể gặp chuyện gì.

257
00:23:15,979 --> 00:23:17,648
Dù cô ấy có thể chịu đựng điều gì.

258
00:23:20,859 --> 00:23:22,027
Và... Dù đây là ai...

259
00:23:23,028 --> 00:23:24,655
Con trai một người. Một chính trị gia.

260
00:23:24,655 --> 00:23:26,323
Gã khốn này từng là
khách hàng của Stallings.

261
00:23:27,032 --> 00:23:28,158
- Phải.
- Xảy ra thế nào?

262
00:23:28,158 --> 00:23:30,702
Làm sao ta... Làm sao họ biết về chúng ta?

263
00:23:30,702 --> 00:23:33,372
Tôi không biết phần đó.
Lúc này, điều đó có còn quan trọng?

264
00:23:33,372 --> 00:23:34,873
Tất nhiên là có quan trọng.

265
00:23:36,542 --> 00:23:39,753
Hơn bất cứ điều gì.
Đây không phải con người chúng ta, Henry.

266
00:23:39,753 --> 00:23:43,674
Không phải chỉ mình anh bực bội.
Ngoài đó, không ai vui cả.

267
00:23:43,674 --> 00:23:46,969
Vui? Anh nghĩ Olivia vui về chuyện này?

268
00:23:47,678 --> 00:23:49,471
Chuyện này không bao giờ
được xảy ra, Henry!

269
00:23:53,183 --> 00:23:55,769
Được. Nhưng nó đã xảy ra.

270
00:24:00,691 --> 00:24:04,111
Giờ chúng ta sẽ đi. Nên cố sửa chữa đi.

271
00:24:06,321 --> 00:24:08,448
Vì nếu cô ấy còn sống,
thì đó là nơi anh sẽ tìm thấy cô ấy.

272
00:24:16,331 --> 00:24:21,962
Khoan. Họ kể cho tôi
chuyện xảy ra ở nhà Stallings.

273
00:24:23,338 --> 00:24:26,049
Họ nói anh đã giết ba người.

274
00:24:27,885 --> 00:24:29,970
- Có đúng không?
- Tôi tự vệ thôi.

275
00:24:29,970 --> 00:24:31,054
Vậy là anh phải thế?

276
00:24:43,358 --> 00:24:44,860
Hai người đầu tiên, tôi phải giết.

277
00:24:46,486 --> 00:24:47,905
Một người đàn ông và một phụ nữ.

278
00:24:50,282 --> 00:24:51,533
Đó là tự vệ.

279
00:24:55,329 --> 00:24:56,496
Nhưng người thứ ba, thì...

280
00:24:58,665 --> 00:24:59,750
không phải.

281
00:25:02,127 --> 00:25:04,129
<i>Tôi cứ suy nghĩ mãi.</i>

282
00:25:05,631 --> 00:25:08,133
<i>"Mình gặp nguy hiểm". "Hắn là người xấu".
"Lỡ đâu hắn với..."</i>

283
00:25:09,968 --> 00:25:10,802
"Có lẽ đó là công lí.

284
00:25:12,012 --> 00:25:15,474
Hay ít ra được biện minh như thế".

285
00:25:20,312 --> 00:25:21,980
Nhưng ngay trước khi tôi...

286
00:25:23,440 --> 00:25:25,150
Ngay trước khi tôi bóp cò...

287
00:25:27,194 --> 00:25:30,280
<i>những suy nghĩ đó tan biến
và mọi thứ trở nên im lặng.</i>

288
00:25:32,699 --> 00:25:33,534
Và...

289
00:25:37,371 --> 00:25:38,664
Tôi giết hắn vì tôi muốn thế.

290
00:25:49,550 --> 00:25:50,759
Thật điên rồ. Tôi biết.

291
00:25:55,222 --> 00:26:01,019
Tôi nghĩ càng ở đây lâu,
chúng ta càng trở nên giống con người.

292
00:26:03,897 --> 00:26:05,023
Tôi phải đi.

293
00:26:05,023 --> 00:26:09,695
Trong công việc của anh... trong lúc
ở đây... anh đã tìm được hàng chục người,

294
00:26:10,487 --> 00:26:12,406
nhỉ? Ít nhất là thế. Có thể nhiều hơn.

295
00:26:13,615 --> 00:26:16,910
Anh... Anh luôn tìm kiếm
đàn ông hay phụ nữ, trẻ em.

296
00:26:19,329 --> 00:26:22,958
Có lẽ hôm nay là cô Olivia này.
Hi vọng anh tìm thấy cô ấy.

297
00:26:26,587 --> 00:26:31,758
Nhưng không có em gái anh,
tôi e anh luôn bơ vơ.

298
00:26:52,738 --> 00:26:54,907
<i>Nên chính những con người
quyền lực và đặc quyền này</i>

299
00:26:54,907 --> 00:26:56,950
<i>đứng sau sự biến mất của Olivia.</i>

300
00:27:02,623 --> 00:27:03,624
<i>Giờ thì tôi hiểu rồi.</i>

301
00:27:04,791 --> 00:27:07,252
<i>Chúng tôi đã bị tống tiền
bởi lời đe dọa lật tẩy.</i>

302
00:27:09,087 --> 00:27:13,217
<i>"Bảo Sugar rút khỏi vụ của anh ta,
không chúng tôi sẽ tiết lộ bí mật.</i>

303
00:27:14,259 --> 00:27:17,763
<i>'Người ngoài hành tinh đang ở giữa
chúng ta'. Đó sẽ là tít báo".</i>

304
00:27:20,307 --> 00:27:21,350
<i>Thế thì thật tồi tệ.</i>

305
00:27:23,268 --> 00:27:25,103
<i>Tôi không thích, nhưng tôi hiểu.</i>

306
00:27:30,776 --> 00:27:35,781
<i>Henry nói đúng. Chúng tôi đã ở đây
quá lâu. Đã đến lúc về nhà.</i>

307
00:27:53,841 --> 00:27:55,342
{\an8}BẦU CHO PAVICH - THƯỢNG VIỆN MỸ
"VỀ PHE BẠN"

308
00:28:20,492 --> 00:28:22,619
{\an8}PAVICH
THƯỢNG VIỆN MỸ

309
00:29:10,167 --> 00:29:13,253
- Đứng yên! Bảo vệ đây. Giơ tay.
- Giơ tay lên.

310
00:29:14,838 --> 00:29:15,964
Tôi giơ tay rồi.

311
00:29:15,964 --> 00:29:17,090
Bỏ vũ khí xuống.

312
00:29:17,090 --> 00:29:18,842
- Được rồi. Cứ bình...
- Để súng xuống đất.

313
00:29:18,842 --> 00:29:20,469
Tôi ở phe anh mà. Tôi sẽ để súng...

314
00:29:20,469 --> 00:29:21,595
Tôi nói "Đứng yên!"

315
00:29:22,638 --> 00:29:24,598
Anh phải nghe tôi. Chúng ta không thể đi.

316
00:29:24,598 --> 00:29:26,934
Tôi là thám tử tư.
Tôi được thuê để tìm một phụ nữ mất tích.

317
00:29:26,934 --> 00:29:28,852
Tôi từng nghe nhiều lí do
để đột nhập và xâm phạm.

318
00:29:28,852 --> 00:29:30,479
Trông tôi như thằng nghiện à? Nghe tôi đi.

319
00:29:30,479 --> 00:29:33,106
Ví, giấy phép thám tử, bằng lái của tôi,

320
00:29:33,106 --> 00:29:34,608
thẻ căn cước của tôi, tất cả ở trong ví.

321
00:29:34,608 --> 00:29:36,860
- Túi ngực bên trái. Đó, bên trong. Đúng.
- Túi ngực trái?

322
00:29:37,778 --> 00:29:40,489
- "John Sugar". Tên thật của anh à?
- Tên thật... Vâng.

323
00:29:40,489 --> 00:29:42,324
- Xe màu xanh dương ở kia là của anh?
- Vâng.

324
00:29:42,324 --> 00:29:44,535
Có lẽ tôi nhầm địa chỉ.
Tôi không biết nữa. Có lẽ tôi nhầm.

325
00:29:44,535 --> 00:29:46,495
Nhưng nếu ngày nào đó anh biết tin
về một phụ nữ bị tra tấn

326
00:29:46,495 --> 00:29:47,663
và hành hung ở ngôi nhà này,

327
00:29:47,663 --> 00:29:49,957
mà anh không dành một phút
để cố giúp cô ấy...

328
00:29:49,957 --> 00:29:52,125
Anh cứ bỏ đi mà không kiểm chứng...

329
00:29:52,125 --> 00:29:53,836
Anh không muốn hối hận kiểu đó đâu.
Tin tôi đi.

330
00:29:53,836 --> 00:29:55,128
Đến lúc rồi. Anh không muốn nghĩ,

331
00:29:55,128 --> 00:29:57,130
"Nếu mình có thể quay ngược thời gian.
Nếu mình có thể thay đổi quá khứ".

332
00:30:00,008 --> 00:30:01,009
Không nhúc nhích.

333
00:30:05,681 --> 00:30:06,890
{\an8}Tôi sẽ kiểm tra tầng hầm.

334
00:30:10,269 --> 00:30:11,270
{\an8}Có ai không?

335
00:30:13,772 --> 00:30:15,107
{\an8}Có ai dưới đó không?

336
00:30:19,194 --> 00:30:20,654
Có ai dưới đó không?

337
00:30:24,157 --> 00:30:28,120
- <i>Phải. Con trai thượng nghị sĩ.</i>
- Có ai không?

338
00:30:30,789 --> 00:30:31,748
<i>Tất nhiên rồi.</i>

339
00:30:31,748 --> 00:30:32,833
Này.

340
00:30:37,880 --> 00:30:38,881
Này.

341
00:30:43,844 --> 00:30:46,513
Sao, anh tìm thấy gì?

342
00:30:46,513 --> 00:30:51,143
Chẳng thấy gì. Chà, một cái búa.

343
00:30:52,936 --> 00:30:54,855
Nhưng đó là tầng hầm,
nên người ta để búa dưới đó.

344
00:30:55,355 --> 00:30:56,940
Anh chắc chắn đã tìm mọi chỗ?

345
00:30:58,400 --> 00:30:59,401
Khá chắc.

346
00:31:00,903 --> 00:31:02,237
Thôi, tôi nhầm.

347
00:31:04,656 --> 00:31:05,866
Anh nói đúng.

348
00:31:06,450 --> 00:31:07,534
Vậy giờ thì sao?

349
00:31:16,752 --> 00:31:18,378
Ai bảo anh có người dưới đó?

350
00:31:21,548 --> 00:31:25,135
Một người bạn. Đó là thông tin sai.

351
00:31:26,303 --> 00:31:29,306
Chuyện bình thường. Nhưng thật xấu hổ.

352
00:31:29,306 --> 00:31:30,599
Bạn nào?

353
00:31:31,558 --> 00:31:33,810
Bạn nào...
Anh biết là tôi không thể nói bạn nào.

354
00:31:35,854 --> 00:31:38,649
Nguồn tin bí mật...
Điều kiện tiên quyết trong nghề của tôi.

355
00:31:50,536 --> 00:31:52,371
Ai bảo anh có người ở tầng hầm của tôi?

356
00:31:56,250 --> 00:31:58,085
Tôi không nghĩ mình phát đi báo động.

357
00:31:59,461 --> 00:32:00,462
- Anh giỏi đấy.
- Thế hả?

358
00:32:00,462 --> 00:32:01,797
Tôi vừa đi làm về.

359
00:32:06,134 --> 00:32:06,969
May cho tôi.

360
00:32:08,262 --> 00:32:09,263
Xui cho anh.

361
00:32:10,097 --> 00:32:13,767
Này, không cần phải như thế này.

362
00:32:16,061 --> 00:32:17,813
Không ai cần làm hại ai.

363
00:32:19,314 --> 00:32:20,315
Kể cả anh.

364
00:32:21,191 --> 00:32:22,943
Thực ra, tôi không ngại
chuyện ai bị làm hại.

365
00:32:24,361 --> 00:32:29,408
Với tôi, câu hỏi là,
"Tôi có nên bắt đầu với cái búa này?"

366
00:32:54,850 --> 00:32:55,893
Anh tên gì?

367
00:32:57,060 --> 00:32:58,437
- Ryan.
- Ryan.

368
00:32:59,980 --> 00:33:03,942
Kết thúc rồi. Nhé? Ta nghỉ ngơi nhé?

369
00:33:06,111 --> 00:33:07,988
- Ừ.
- Đừng. Đừng!

370
00:35:03,312 --> 00:35:04,313
Olivia.

371
00:35:54,571 --> 00:35:56,573
Biên dịch: Ngan Tran

